<?xml version='1.0' encoding='UTF-8'?><?xml-stylesheet href="http://www.blogger.com/styles/atom.css" type="text/css"?><feed xmlns='http://www.w3.org/2005/Atom' xmlns:openSearch='http://a9.com/-/spec/opensearchrss/1.0/' xmlns:georss='http://www.georss.org/georss' xmlns:gd='http://schemas.google.com/g/2005' xmlns:thr='http://purl.org/syndication/thread/1.0'><id>tag:blogger.com,1999:blog-19326810</id><updated>2011-11-28T20:08:43.828-08:00</updated><title type='text'>TRAN XUAN AN - TOI VAN O TREN DUONG</title><subtitle type='html'></subtitle><link rel='http://schemas.google.com/g/2005#feed' type='application/atom+xml' href='http://tranxuananthitap3.blogspot.com/feeds/posts/default'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/19326810/posts/default?max-results=100'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tranxuananthitap3.blogspot.com/'/><link rel='hub' href='http://pubsubhubbub.appspot.com/'/><author><name>Phan Huyên Đình (Trần Xuân An)</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04366565891846379473</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://photos1.blogger.com/blogger/3234/1819/1600/A%203.1.jpg'/></author><generator version='7.00' uri='http://www.blogger.com'>Blogger</generator><openSearch:totalResults>1</openSearch:totalResults><openSearch:startIndex>1</openSearch:startIndex><openSearch:itemsPerPage>100</openSearch:itemsPerPage><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-19326810.post-113300035064152948</id><published>2005-11-26T02:11:00.000-08:00</published><updated>2008-04-11T01:26:43.041-07:00</updated><title type='text'>TÔI VẪN Ở TRÊN ĐƯỜNG</title><content type='html'>&lt;strong&gt;TRẦN XUÂN AN&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;TÔI VẪN Ở TRÊN ĐƯỜNG&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;thơ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;NHÀ XUẤT BẢN VĂN NGHỆ&lt;br /&gt;THÀNH PHỐ HỒ CHÍ MINH&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;1993&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;không có gì tan mất đâu&lt;br /&gt;thấy trong gỗ mục nguyên màu chồi tươi&lt;br /&gt;bàn tay in dấu vào đời&lt;br /&gt;cho nghìn xưa sống với người nghìn sau&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(Trần Xuân An,&lt;br /&gt;&lt;em&gt;“Cảm nhận bên dòng sông”&lt;/em&gt; –&lt;br /&gt;“Nắng và mưa”)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Sự an ủi dịu dàng&lt;br /&gt;của cái đẹp&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhà thơ chỉ có tạo vật làm kiểu mẫu và chỉ có sự thật làm kẻ dẫn đường. Nhưng chỉ với những gì của riêng mình mới có thể sáng tạo nên nhưng câu thơ có bản sắc và tìm ra con đường của chính mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong một chừng mực nào đó, có thể nói những sản phẩm tinh thần nếu thiếu những điều kiện cần thiết của Cái Đẹp khả giác thì không thể trở thành những tác phẩm nghệ thuật. Và như thế, nhà thơ chính là kẻ biết kết hợp những hình thể có thể trông thấy hoặc không trông thấy – những hình thể nẩy sinh từ những suy niệm – vì đó là một sự kết nối phức tạp, cần nhiều kĩ năng. Khi đã hợp điệu được những đường nét, màu sắc, âm thanh cùng những sức mạnh của tinh thần, suy tưởng và sự phóng tứ thực sự thì chắc chắn sẽ mãn nguyện ở thành quả cuối cùng. Chính việc nắm bắt được, dù trong những thời gian bất chợt và những không gian không ngờ, để tạo nên những mối liên hệ, bắt nguồn từ những tâm trạng, mà nhà thơ đã thu hẹp được tạo vật trong cái thế giới riêng của mình. Trong thơ, cũng như trong bất cứ nghệ thuật nào khác, sự liên hệ chính là sức mạnh hình thành tác phẩm. Chính sự liên hệ đó, trong những tình trạng u uất khôn tả, đã có khả năng khám phá ra những sức mạnh không ngờ của tiềm thức, nơi mà trí tuệ không thể dễ lọt vào. Và trong trường hợp đó, thời gian chẳng có nghĩa gì cả. Sự kết tinh có thể chỉ là cái phút giây của một tia chớp, loé lên, và sáng loà. Nhưng cũng có thể là quãng thời gian của một năm, hay mười năm. Có đáng chi điều ấy. Nhà thơ là người phải luôn kiên nhẫn đợi tia sáng mới. Tia sáng của sự kết tinh ấy sẽ tới, như mùa xuân thổi lại cơn gió làm xanh hơn màu lá. Nhưng nó chỉ tới với những ai biết đợi. Và tôi có cảm tưởng Trần Xuân An đã trầm tưởng để đợi chờ như vậy, trong sự kiên trì của đời sống nội tâm, và cả trong những cơn đau dữ dội của tâm hồn và thần trí anh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ở Trần Xuân An, đó là kết tinh hoang tưởng. Và giải mã hoang tưởng phi lí đem đến sự giải thoát (*).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi quen biết Trần Xuân An đã trên hai mươi năm, đủ để hiểu những giông bão đã tới trong đời anh. Có một quãng thời gian khá dài (**) tưởng như Trần Xuân An đã đi tới chỗ đối mặt với hư vô. Những cơn sóng ngầm u uẩn của cuộc đời đã xô đẩy Trần Xuân An vào trong bóng tối cô độc. Nhưng chính sức mạnh của tâm hồn đã đưa Trần Xuân An trở về với cuộc sống. Và trong cuộc trôi giạt định mệnh đó, Trần Xuân An đã thực sự trở thành kẻ đi, về giữa ánh sáng và bóng tối, hay nói một cách khác, do những cơn trầm cảm của mình, anh đã khám phá ra những điều kì lạ, phi lí mà thực hơn cả sự thực, trong thế giới nội tâm, chính xác hơn là thế giới tiềm thức, mà một người bình thường hẳn là khó lòng đặt chân tới (***). Có thể nói, Trần Xuân An đã đắm chìm trong những ảo giác hoang đường ghê sợ. Nhưng có điều rất lạ là, sau đó, tâm hồn anh vẫn giữ được sự trong sáng. Chính nhờ vậy mà khi đọc thơ Trần Xuân An, chúng ta có thể tìm thấy vẻ êm dịu trong nỗi khổ đau của anh, và biết rằng anh đã thoát qua nỗi đau khổ ấy. Cũng chính nhờ vậy mà chúng ta sẽ lại sống trong nỗi vui mừng vì chúng ta đã cùng với anh tìm lại được niềm tin ở cuộc sống, thoát khỏi những nỗi sợ hãi và ám ảnh quằn quại đen tối của tâm trí, như được đón nhận ánh sáng hồi sinh của một mùa xuân mới.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thơ Trần Xuân An, vì thế, giống như một kẻ thân thiết dắt tay ta đưa tới phương trời xa và các vực thẳm. Nhưng vẫn còn một cõi trở về, đó là Tình Yêu: &lt;em&gt;”Vọng về một cõi xa xăm, Loé hồng đốm thuốc trầm ngâm bóng người, Vọng về năm tháng xa vời, Rưng rưng mắt nhớ môi cười xa xôi”&lt;/em&gt;; dẫu có lúc anh đã muốn dứt bỏ tình yêu ấy để dấn bước trên nẻo đường cô đơn mà Cái Đẹp chỉ là ảo ảnh phía trước: &lt;em&gt;“Biết chân trời mãi còn xa, Vẫn đành rét buốt, đường nhoà, bơ vơ”&lt;/em&gt;. Nhưng có ai trong chúng ta không mong muốn trở về? Dẫu trong bất cứ cảnh đời hiện tại nào chăng nữa ước nguyện trở về vẫn là niềm khao khát và đồng thời là ý thức bất lực của kiếp người: Trở về với một thiên đường tuổi thơ hay trở về với một cõi tháng năm chỉ còn đẹp trong tiếc nhớ. Chính vì vậy mà đôi khi ta yêu chính tâm hồn ta, yêu chính tình yêu của ta hơn là yêu người ta yêu. Trần Xuân An đã nói hộ ta điều ấy. Và có lẽ nhờ vậy mà ta tìm thấy hồn ta trong thơ anh: &lt;em&gt;“Thoáng nghe rơi giữa hư vô, Tiếng kêu thảng thốt vật vờ một tôi, Hồn cam chịu kiếp mồ côi – Yêu tình yêu hơn cả người mình yêu!”&lt;/em&gt;. Đó là mộng tưởng, mà đó cũng là cuộc đời: &lt;em&gt;“Khuya buồn, chưa tuổi tàn xiêu, Ngẩn ngơ, mộng tưởng tiêu điều, thương ai”&lt;/em&gt;. Khi bâng khuâng tự hỏi thương ai thì cũng có nghĩa là còn phải tự thương mình. Và khi Trần Xuân An ý thức được những điều đó, ta hiểu rằng anh đã phải trả giá cho sự khám phá của mình bằng chính những cơn đau tột cùng của đời anh. Hay nói khác đi, ở đây không còn chỉ là ý niệm tự thức. Ta, hay tha nhân, không quan trọng. Chính xác, đó là Con Người, thế giới nội tâm sâu thẳm của con người, sự thấm thía nỗi đau và niềm vui của một kiếp người. Và thơ như một sự đồng cảm: &lt;em&gt;“Thương ai thơ biết mỉm cười, Lắm khi trào nước mắt đời cùng ai”&lt;/em&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng đừng tưởng vì vậy mà Trần Xuân An đã thực sự tìm thấy hạnh phúc giữa cuộc đời. Anh vẫn ở trên đường. Đó là con đường tâm thức. Con đường gập ghềnh đau đớn và bí ẩn. Và anh vẫn luôn mơ ước một nẻo về, dẫu lắm khi phải tự hỏi: &lt;em&gt;“Tôi về chẳng hiểu về đâu, Chiều ngơ ngác chiều buông mau chiều rồi”&lt;/em&gt;. Đừng tưởng rằng nếu tìm thấy nẻo về thì có thể thôi âu lo, đau khổ. Thơ Trần Xuân An vẫn luôn dịu dàng những nỗi đau tâm cảm. Tiếng thơ ấy như kêu đòi một sự chia sẻ, nhưng đồng thời lại đề nghị một giải thoát. Đó là một thế giới khép và mở. Đó cũng là sự tinh tế và bản sắc quyến rũ của thơ Trần Xuân An. Cho nên, có thể nói rằng, chính bằng nỗi khắc khoải và niềm đau của mình, thơ Trần Xuân An đã mang lại cho chúng ta sự an ủi dịu dàng của Cái Đẹp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cuối cùng, phải chăng như một bù trừ, chính vì Trần Xuân An không tìm thấy hạnh phúc, hay nói đúng hơn, không tìm thấy sự thanh bình giữa cuộc đời, mà với thơ, anh đã tìm được sự giải thoát khỏi nỗi khổ đau. Nghĩ cho cùng, đó cũng là một hạnh phúc: Hạnh phúc của người sáng tạo đã tìm thấy chiều sâu của lòng mình, chiều sâu của thơ mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi muốn cùng Trần Xuân An tiếp tục ở trên đường…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;TP. HCM., tháng 6. 1993&lt;br /&gt;TẦN HOÀI DẠ VŨ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Cước chú&lt;/strong&gt; của bài "Sự an ủi dịu dàng của cái đẹp" (lời tựa của Tần Hoài Dạ Vũ):&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(*) Tôi nhấn mạnh (bold ital). TXA.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(**) Từ 1983 đến 1985; âm hưởng đến 1991.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(***) Đó là sự phản ánh của quy luật tự nhiên, hiện thực xã hội, và quy luật, hiện thực đó đã kết tinh thành biểu tượng, như trong Nhật kí người điên của Lỗ Tấn. Ở ý nghĩa triết học, phải chăng nhân vật Người điên ấy bị ám ảnh về &lt;strong&gt;&lt;em&gt;tội sát sanh&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt; tàn bạo có tính quy luật của thế giới sinh vật muôn loài, đến mức cho rằng địa chủ, kẻ cho vay nặng lãi, thầy thuốc cùng ông nội, bà con ruột thịt, láng giềng, làng xóm và cả xã hội loài người đều nhăm nhe ăn thịt anh ta? Anh ta sợ hãi, kinh hoàng, khủng khiếp trước sự thể &lt;strong&gt;&lt;em&gt;“người ăn thịt người”&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt; đó. Trong tập thơ này, tác giả (Trần Xuân An) đã vận dụng thủ pháp nhập thân để thể hiện ám ảnh hãi hùng, rùng rợn của một Người điên khác, về quy luật &lt;strong&gt;&lt;em&gt;“người cưỡng hiếp người”&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cùng với việc giải mã (một cách khám phá sáng tạo) hình tượng tác phẩm trên của Lỗ Tấn, tôi (TXA.) đã bổ sung thêm một trong hai tiên đề quan trọng của &lt;strong&gt;&lt;em&gt;vô thần luận (phủ nhận Thượng đế [hay còn gọi là Đức Chúa Trời]&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;, mặc dù vẫn hi vọng có sự tồn tại của cái ngã siêu linh [hay linh hồn] ở mỗi con người – sinh vật cấp cao).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nói rõ ra, sát sanh (“người ăn thịt người”) và loạn luân (“người cưỡng hiếp người”) là hai quy luật tồn tại của sinh vật (nhất là ở loài người nguyên thuỷ, ở sinh vật cấp thấp từ nguyên thuỷ đến nay: chó, mèo, gà, vịt…). Do đó, không thể có một Thượng đế (Đức Chúa Trời) sinh thành ra vũ trụ với muôn loài như vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;       Chính loài người sẽ ngày mỗi tiến bộ, cải tạo được cả &lt;em&gt;quy luật tất yếu&lt;/em&gt; của thế giới tự nhiên (sát sanh, loạn luân [mà kết quả của sự tiến bộ về ý thức đạo đức văn minh là đã trở thành sự tố cáo kinh hoàng: “người ăn thịt người”, “người cưỡng hiếp người”]…). Thế giới tự nhiên bao gồm tất cả các chủng loại sinh vật từ cấp thấp đến cấp cao, trong đó có loài người; nhưng cho đến nay, chỉ loài người mới đạt được trình độ đạo đức văn minh đó. Chính sự phấn đấu cho mục đích văn minh ấy đã làm cho lịch sử loài người có ý nghĩa sâu sắc. Sống và lao động một cách &lt;em&gt;rất có ý nghĩa nhân văn&lt;/em&gt; như thế, đâu phải là một tiến trình &lt;em&gt;phi lí&lt;/em&gt;!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xin xem thêm: Trần Xuân An, &lt;em&gt;Mùa hè bên sông&lt;/em&gt;, tiểu thuyết, bản 2003; và phụ lục (trích &lt;em&gt;Từ điển văn học&lt;/em&gt;) ở cuối tập thơ này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;                    (TXA. chú thích ngày 07 &amp; 26. 03. 2005).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đã đưa lên website Trần Xuân An:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://c.1asphost.com/TrXuanAn/an/toi_votduong.htm"&gt;http://c.1asphost.com/TrXuanAn/&lt;br /&gt;an/toi_votduong.htm&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;TỪ CÕI NHỚ EM VỀ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;bơ vơ xiêu lạc miền xưa&lt;br /&gt;nắng mưa trầm tưởng mấy mùa đầy vơi&lt;br /&gt;mặc cho dòng thơ nhẹ trôi&lt;br /&gt;lại trôi về phía chân trời yêu thương&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;mọc lên cuối vạn nẻo đường&lt;br /&gt;vầng trăng xưa cổ nét buồn sáng tươi&lt;br /&gt;bao năm vẫn một nụ cười&lt;br /&gt;môi em nồng ấm xa vời nhìn trăng&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;lại về cùng tôi đó chăng&lt;br /&gt;áo bay thuở nó nghiêm trang dáng hiền&lt;br /&gt;cơ hồ tâm rất bình yên&lt;br /&gt;trải lòng ra giữa vô biên, em về!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;                                           1992&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;ĐỨC TRỌNG VÀ &lt;em&gt; “QUÁN BÊN ĐƯỜNG” (*)&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Tặng bức tranh "Nạn nhân của sadisme [văn sử triết...]"&lt;br /&gt;treo trong nhà ở Diên Sanh&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;trường cũ ta về như rơi hẫng&lt;br /&gt;trong đám cỏ khô đang mùa khô&lt;br /&gt;bạn bè năm ấy rất đồng cốt&lt;br /&gt;gặp nhau ngờ ngợ còn đồng cô&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;cùng đau xé ruột cười ha hả&lt;br /&gt;ai hớp hồn rồi lũ rối ơi!&lt;br /&gt;xác như lắp ráp đời chắp vá&lt;br /&gt;lơ láo phân thân giữa rối bời&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;ta biết tận lòng nhau máu ứa&lt;br /&gt;thương nhau muốn khóc vẫn sợ nhau&lt;br /&gt;đắng lưỡi đôi đằng lời đôi nẻo&lt;br /&gt;riêng biệt đời riêng còn ngấm đau&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;dẫu thông Đức Trọng ngút sĩ khí&lt;br /&gt;sân trường đành đắp mộ Đạm Tiên&lt;br /&gt;gió lốc xoáy cuồng trong cuồng tưởng&lt;br /&gt;nỗi bệnh thắp bùng &lt;em&gt;Nhật kí điên… (**)&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;đèo nhau quanh quẩn đầu suýt quẫn&lt;br /&gt;mừng trò bác sĩ tâm rất thiền&lt;br /&gt;mừng thầy còn sống còn cười được&lt;br /&gt;thoát nghiệp đời giữa phố tu tiên!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;vẫn thích rượu: ngồi nhìn bạn uống&lt;br /&gt;nỗi đau xưa đã ấm trong tim&lt;br /&gt;lắng xuống đời nhau niềm trầm uất&lt;br /&gt;thơ thấu lòng nhau sao lặng im!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;thôi nhé, đêm hoang sơ thị trấn&lt;br /&gt;ta về quán trọ, bạn yên thân&lt;br /&gt;chúc từng tổ ấm là lô cốt&lt;br /&gt;giữ chút chất người. Đừng cười khan.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;                  Đức Trọng, 29. 12. 1992 – Sài Gòn, 1993.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Cước chú của bài “Đức Trọng và “Quán bên đường””:&lt;br /&gt;(*) Nhạc Phạm Duy, thơ khuyết danh (Trang Thế Hy [?]). Trong đó, có một số câu thật nhức nhối: “… Rồi em hỏi anh làm chi? / Cầm bút để viết ngày đêm / Viết gì? / Đời thối phải nói là thơm / Ngòi bút là chiếc cần câu miếng cơm / […] Em hỏi nghệ thuật là chi? / Là câm là điếc là đui mà đi…”.&lt;br /&gt; (**) “Nhật kí người điên” của Lỗ Tấn. Xin xem: Trần Xuân An, “Mùa hè bên sông”, tiểu thuyết, bản 2003; tập thơ “Giọt mực, cánh đồng và vở kịch điên”, Tạp chí điện tử Giao Điểm, số tháng 9-2005:&lt;br /&gt;http://www.giaodiem.com  &lt;br /&gt;http://www.giaodiem.com/mluc/&lt;br /&gt;mluc_III05/905_index.htm &lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;NGÕ RÊU&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;bước chân về lối cũ&lt;br /&gt;rêu xanh trên thành chiều&lt;br /&gt;vệt nắng tà dần úa&lt;br /&gt;hắt hiu buồn tàn xiêu&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;tôi bây giờ xa lạ&lt;br /&gt;mỗi tôi nhìn ra tôi&lt;br /&gt;chợt tím hoa me đất&lt;br /&gt;từ vết thương nguôi rồi&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;chia tan từ độ ấy&lt;br /&gt;em trôi giạt phương nào&lt;br /&gt;cố quên lòng vách cổ&lt;br /&gt;màu gạch không hư hao&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;tìm chi nơi cõi hẹn&lt;br /&gt;bóng tối đang khoả nhoà&lt;br /&gt;ánh tím hoa me đất&lt;br /&gt;hoá vì sao quá xa!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;                            1992&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;ĐÂU ĐÓ GIỮA VÔ BIÊN&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;I. TIẾNG GIÓ&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;đôi khi hồn bỏ thân tôi&lt;br /&gt;ra đồng xuống phố lên đồi vào mây&lt;br /&gt;hiện về trang giấy run tay&lt;br /&gt;gió trời vạn tuổi cuốn bay, sương mờ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;II. TIẾNG CHIỀU&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;mang mang sóng nước xao nghiêng&lt;br /&gt;bên kia ngan ngát một triền nắng hanh&lt;br /&gt;nghe trong sương khói buông nhanh&lt;br /&gt;vạc kêu miền nhớ thắp xanh vòm trời.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;II. TIẾNG MÙA&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;ngã mình ngủ dưới cội cây&lt;br /&gt;tàn phai hoa lá phủ đầy thân tôi&lt;br /&gt;chợt bừng thức giấc giữa đồi&lt;br /&gt;ngước lên sao biếc vạn chồi xanh non.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;II. TIẾNG LÁ&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;nghe xa vọng tự tháng năm&lt;br /&gt;gió sông hun hút rét căm biển trời&lt;br /&gt;mong manh kiếp lá, vèo rơi&lt;br /&gt;vẫn trông lồng lộng cõi người xanh reo.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;                                               1993&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;ĐỌC LẠI &lt;em&gt; “ĐẠO ĐỨC KINH” &lt;/em&gt;,&lt;br /&gt;THẤM BUỒN&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;đến trần ai làn sương không tuổi&lt;br /&gt;rất già nua và quá trẻ thơ&lt;br /&gt;tên ông huyền ẩn như nguồn Đạo&lt;br /&gt;tạc Hư Vô dáng Mẹ bao giờ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;tôi muốn khóc theo từng âm cổ&lt;br /&gt;buốt khói mây ấm giọt lệ người&lt;br /&gt;bên sông máu núi xương đụn sách&lt;br /&gt;phác lời kinh thật đến khơi vơi&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;ông nhập thế lại bằng xuất thế&lt;br /&gt;ước nơi nơi dòng Đạo khoả đều&lt;br /&gt;lặng lẽ, cỡi trâu chiều huyền thoại&lt;br /&gt;gượng lập ngôn với mộng tiêu diêu&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;giữ thanh đạm một niềm hiền triết&lt;br /&gt;khinh kỉ cương trí tuệ, giễu mình&lt;br /&gt;gương sáng láng cơ hồ mông muội&lt;br /&gt;tất yếu tự nhiên, vút tâm linh!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;đời mãi chảy thực hư, hư thực&lt;br /&gt;thực trong hư, va đập, nở sinh&lt;br /&gt;ông thấu suốt ngồi im dõi ngắm&lt;br /&gt;chí vô vi ngỡ rất vô tình&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;ôi Huyền Đồng Huyền Đồng là Đạo&lt;br /&gt;hỡi câu kinh trầm tĩnh không ngờ…&lt;br /&gt;dẫu hư không vẫn không vô dụng&lt;br /&gt;khoảng trống nào giữa những dòng thơ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;ơi &lt;em&gt; “bản tánh nguyên sơ”&lt;/em&gt; thơm ngát&lt;br /&gt;tôi thấy tôi đầu nẻo vô thường&lt;br /&gt;ơi đứa bé hai tay nắm chặt&lt;br /&gt;đang nằm nghe lòng Mẹ yêu thương&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;cũng suýt ngỡ mình thành bướm trắng…&lt;br /&gt;đậu sừng trâu chiêm ngưỡng trích tiên&lt;br /&gt;nhưng sợ hãi lách lau hiu hắt…&lt;br /&gt;nửa hồn này cứ chớm an nhiên&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;niệm về ông khúc ca tịnh khẩu&lt;br /&gt;ôi phố phường vui biết bao nhiêu!&lt;br /&gt;khi lếch thếch, ờ, khi ngất ngưỡng&lt;br /&gt;tập cười xoà cho bớt đăm chiêu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;                                           1993&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;HÌNH NHƯ&lt;br /&gt;CÓ MỘT SỚM MAI TUỔI THƠ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;gió thơm cây mây nhẹ trời&lt;br /&gt;sớm khai trường nắng tinh khôi rất là&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;tay con như níu tay ba&lt;br /&gt;phố nhà trong mắt, sáng và trong veo&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;tuổi thơ ba cũng bước theo&lt;br /&gt;đâu sân trường nhỏ khó nghèo quê xưa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;                                                1991&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;TẠ LỖI MỘT NGƯỜI&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;chừng như rơi thoảng mơ hồ&lt;br /&gt;tiếng gì xa vắng gió mờ lạnh căm&lt;br /&gt;vọng về một thuở xa xăm&lt;br /&gt;loé hồng đốm thuốc trầm ngâm bóng người&lt;br /&gt;vọng về năm tháng xa vời&lt;br /&gt;rưng rưng mắt nhớ môi cười xa xôi&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;bâng khuâng thầm trách, muộn rồi&lt;br /&gt;nắng mưa độ ấy chơi vơi ngợp hồn&lt;br /&gt;tóc em ngát ánh trăng non&lt;br /&gt;tôi còn nông nổi, cúi hôn – khóc oà&lt;br /&gt;biết chân trời mãi còn xa&lt;br /&gt;vẫn đành rét buốt, đường nhoà, bơ vơ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;thoáng nghe rơi giữa hư vô&lt;br /&gt;tiếng kêu thảng thốt vật vờ một tôi&lt;br /&gt;hồn cam chịu kiếp mồ côi –&lt;br /&gt;yêu tình yêu hơn cả người mình yêu?!&lt;br /&gt;khuya buồn, chưa tuổi tàn xiêu…&lt;br /&gt;ngẩn ngơ, mộng tưởng tiêu điều, thương ai…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;                                               1992&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;TÔI VẪN YÊU&lt;br /&gt;TRÁI ĐẤT NÀY&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;trên đầu là bao la&lt;br /&gt;dưới chân nghe bát ngát&lt;br /&gt;thân tôi muôn bụi cát&lt;br /&gt;vạn hừng đông trăng tà&lt;br /&gt;hồn thiêng hoài khẽ hát&lt;br /&gt;tự cội nguồn mờ xa!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;cúi đầu ơn mẹ cha&lt;br /&gt;nhắm mắt niệm quê nhà&lt;br /&gt;ôi chấm xanh – quả đất&lt;br /&gt;rưng rưng cùng thiên hà&lt;br /&gt;có có và mất mất&lt;br /&gt;thoáng đọng và tan ra&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;hư vô sao chất ngất&lt;br /&gt;nhưng nỡ nào im bặt&lt;br /&gt;còn nợ triệu năm qua!&lt;br /&gt;chắp tay vọng chim ca&lt;br /&gt;quỳ lạy từng đoá hoa&lt;br /&gt;hết mình rồi vữa nát.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;                          1993&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;TRANG THỨ NHẤT&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;hãy viết lên tâm hồn anh những điều em nghĩ&lt;br /&gt;chữ là hạt mầm&lt;br /&gt;sẽ nẩy xanh trên đất ấy mùa xanh&lt;br /&gt;giọt mực em loang khắp mặt hồ mùa hạ&lt;br /&gt;hương sen phả ngát thơ anh&lt;br /&gt;cùng ngọn gió dịu dàng&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;chữ và hương&lt;br /&gt;chất đầy trong từng ô vở nhỏ&lt;br /&gt;cuốn sổ yêu thương&lt;br /&gt;mở tung đôi cánh cửa&lt;br /&gt;cho lòng thêm mênh mang&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;thơ yêu người yêu trời xanh&lt;br /&gt;là hương lúa hương sen thơm vào nhật kí&lt;br /&gt;em gieo lên tâm hồn anh…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;                                             1977&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;HAI MƯƠI NĂM TRƯỚC,&lt;br /&gt;KHI UỐNG TRÀ Ở CHÙA&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;vùi cỏ gốc chè biếc&lt;br /&gt;ngẫm thương cây lá hiền&lt;br /&gt;nâng tách, vàng sánh đượm&lt;br /&gt;nguyện đền ơn thiên nhiên&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;lẽ đời sao trầm thống&lt;br /&gt;ngàn sau còn đảo điên&lt;br /&gt;chén trà như bể khổ&lt;br /&gt;sen cúi trong ngực thiền.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;                               1993&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;TẠ ƠN&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;từ vành nôi đến mồ chôn&lt;br /&gt;ngửa và sấp – kiếp đã tròn – thoáng thôi&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;lún sâu tận đất đen rồi&lt;br /&gt;có khi kết mật cành đời, xanh non&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;thấm thía cõi ta bà hơn&lt;br /&gt;vẫn ơn cha mẹ cho con làm người.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;                                             1991&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;GIỮA VÔ CÙNG&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;xanh lên xanh với đất xanh&lt;br /&gt;cơn mưa ngọn nắng kết thành thân tôi&lt;br /&gt;thương ai thơ biết mỉm cười&lt;br /&gt;lắm khi tào nước mắt đời cùng ai&lt;br /&gt;mưa từ thiên cổ không phai&lt;br /&gt;long lanh dòng nắng trôi hoài, ngàn xưa&lt;br /&gt;quê Cha bão hạn vạn mùa&lt;br /&gt;xanh từ lòng Mẹ xanh chờ tóc em&lt;br /&gt;tôi nhìn tôi đứng bên thềm&lt;br /&gt;vô cùng chạm trái tim mềm, khẽ ngân…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;                                            1993&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;MÙA VÀNG MIỀN CAO&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;nắng mùa khô đến rồi&lt;br /&gt;trời xanh Ma-đa-gui&lt;br /&gt;gió buổi chiều núi đồi&lt;br /&gt;ngân nga trong mùa vui&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;mùa khô trên vùng cao&lt;br /&gt;đồi vàng hươm sắc lúa&lt;br /&gt;ai kia, trong chiều về&lt;br /&gt;gùi vàng, chiều vàng hoe&lt;br /&gt;nhớ cánh đồng tháng hạ&lt;br /&gt;lòng sôi lên mùa ve&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;đây mùa mưa, tháng tư&lt;br /&gt;lưỡi cuốc vung ngoài rẫy&lt;br /&gt;tháng mười, đang mùa khô&lt;br /&gt;trưa vàng, chiều rét ngọt&lt;br /&gt;thóc vàng, lâng hương mơ&lt;br /&gt;chờ mùa ngô mẩy bắp&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;một vùng đồi ấm áp&lt;br /&gt;một vùng trời mưa bay&lt;br /&gt;ơi đất nước rộng dài&lt;br /&gt;bao nhiêu tháng mười hai?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;cứ mong ai ngoài ấy&lt;br /&gt;trong chiều Ma-đa-gui&lt;br /&gt;giọng Huế nào ngọt vậy&lt;br /&gt;giữa mênh mông núi đồi&lt;br /&gt;nhớ mưa làng, phố cũ&lt;br /&gt;nên nắng vàng chờ ai&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;quê hương là đất ở&lt;br /&gt;là giọng nói không phai&lt;br /&gt;nỗi nhớ quê lạ quá&lt;br /&gt;hoá nỗi chờ mong ai&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;đất đỏ, vàng nắng gió&lt;br /&gt;ngày xanh năm tháng dài&lt;br /&gt;muốn về thăm ngoài đó&lt;br /&gt;mùa vỡ đất đến rồi&lt;br /&gt;ai vào cho đỡ nhớ&lt;br /&gt;cùng gieo hạt ngày mai.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;                         1979&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;VỚI TRUYỀN THUYẾT&lt;br /&gt;VỀ KHÁT VỌNG CỨU RỖI&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt; “Người đã bị người-ta khinh-dễ và chán-bỏ, từng trải sự buồn-bực, biết sự đau-ốm, bị khinh như kẻ mà người-ta che mặt chẳng thèm xem; chúng-ta cũng chẳng coi Người ra gì. Chính Ngài đã lấy tật-nguyền của chúng-ta, và gánh lấy bệnh-hoạn của chúng-ta”.&lt;br /&gt;                               (ÊSAI 53: 2-4 / MATHIƠ 8:17)&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;nhịp trái tim mãi ban sơ&lt;br /&gt;giáo đường nhạc vút xanh lơ sớm chiều&lt;br /&gt;trầm tư, lắng tuổi xế xiêu&lt;br /&gt;ngấm trong sầu khổ đã nhiều phúc âm&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;ngát thơm nguồn sáng từ tâm&lt;br /&gt;hồn em cúi xuống, vọng thầm sóng mơ&lt;br /&gt;vai oằn thập giá bao giờ&lt;br /&gt;tôi tìm Đức Mẹ đọc thơ tình người&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;em là ngọn nến trong tôi&lt;br /&gt;xua đi bóng tối truyền lời yêu thương&lt;br /&gt;máu cứu rỗi sáng con đường&lt;br /&gt;ánh vàng Núi Sọ rung chuông chói loà&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;xin nhân danh Đất Trời và&lt;br /&gt;nỗi Khổ Đau và Thăng Hoa giữa Đời&lt;br /&gt;nhà người thợ rất thánh ơi&lt;br /&gt;mồ hôi nước mắt muôn thời hương bay&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;cõi trần gian còn đắng cay&lt;br /&gt;vẫn còn khát vọng như ngày xa xưa&lt;br /&gt;nắng ngời tiếng hát bốn mùa&lt;br /&gt;hai ngàn năm nếu chẳng mưa máu Đời! (*)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;                                           1992&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Cước chú của bàI “Với truyền thuyết về khát vọng cứu rỗi”:&lt;br /&gt;(*)  Nguyên văn trong bản in năm 1992 là:&lt;br /&gt;“hai ngàn năm dịu gió mưa&lt;br /&gt;nắng ngời tiếng hát bốn mùa cho nhau”.&lt;br /&gt;Ở bản chép lại trên máy vi tính lần này (08. 03. 2005), tôi xin sửa lại như trên&lt;/em&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;TIN QUÊ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;lá cuối thu xanh ngắt&lt;br /&gt;đông phương nam óng vàng&lt;br /&gt;quặn chút lòng chưa lạc&lt;br /&gt;tổ tiên nơi ruột gan…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;mưa lũ đã khoả tràn&lt;br /&gt;sóng duềnh con nước bạc&lt;br /&gt;miền gió lửa, hạn, cát&lt;br /&gt;bão dìm trong tan hoang!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;quê nhà ơi quê nhà&lt;br /&gt;dù vòng tay bền chắc&lt;br /&gt;cái lo nhìn rất xa&lt;br /&gt;qua trùng trùng buốt rát…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;dù đất đai quê nhà&lt;br /&gt;mùa lại thơm thiết tha&lt;br /&gt;sương bâng khuâng tím ngát&lt;br /&gt;rưng rưng hồng phù sa…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;sách tuổi thơ nhoè nát&lt;br /&gt;giạt trong em, bàng hoàng&lt;br /&gt;chơi vơi… Mẹ thương làng&lt;br /&gt;chiều trắng dâng nhoè mắt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;                             1992&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;NÀY LÀ MÌNH VÀ MÁU&lt;br /&gt;NHÀ THƠ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;kính tặng Abraham Lincoln, &lt;br /&gt;người khai sinh cho “Lá cỏ” của Whitman.&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;năm nhà thơ nước mình ngã xuống mỉm cười&lt;br /&gt;mắt nhoà kiếm xưa đoá mai không nát (*)&lt;br /&gt;&lt;em&gt;“Lá cỏ”&lt;/em&gt; mọc lên. Gót giày giẫm lên tiếng hát!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đông thanh thoát và Tây sống thật&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;niềm tin vào Con Người khát vọng làm người&lt;br /&gt;thiêng liêng hơn ngàn thiêng liêng khác&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;bút vạch bất công ngang ngược trải phơi&lt;br /&gt;tượng đài da đen đục thơ chạm khắc&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đường luật cúi đầu trước môi hôn xứ lạ say đời&lt;br /&gt;Thánh kinh nhũ hương cho thân xác&lt;br /&gt;linh hồn lấp lánh mồ hôi&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;ngạo nghễ thách thức tầm sống của thời&lt;br /&gt;này và kia, trái đất&lt;br /&gt;vẫn một biển đôi bờ bát ngát&lt;br /&gt;đẹp thảm biếc toả ngời đẹp suối máu hồng trôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;                                             1993&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Cước chú của bà “Này là mình và máu nhà thơ”:&lt;br /&gt;(*) Tác giả (TXA.) xin có một cái nhìn tỉnh táo hơn về Cao Bá Quát: Ông là một nhà thơ thiên tài, nổi loạn với ngọn cờ “phù Lê” (1854 – 1855) đã bị lịch sử vượt qua, trở nên phản động. Cuộc nổi loạn “phù Lê” của Cao Bá Quát thực chất chỉ là sự phản ứng chống đối của kẻ sĩ Đàng Ngoài không chịu thần phục nhà Nguyễn Đàng Trong, cộng với sự ảnh hưởng do phong trào “bài Thanh phục Minh” – Thái Bình thiên quốc – bên Trung Hoa. Cao Bá Quát đã làm rối nhiễu thêm tình hình Đất nước trong khi thực dân Pháp và “tả đạo” đang chuẩn bị xâm lược nước ta.&lt;br /&gt;                                      (Chú thích ngày 08. 03. 2005)&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;GIÁ NHƯ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;vẫn con đường lầy đất đỏ&lt;br /&gt;những đôi chân lấm tới trường&lt;br /&gt;mưa rơi âm thầm bụi nhỏ&lt;br /&gt;vai nghiêng gió lạnh đến thương!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;vẫn màu vôi loang trên tường&lt;br /&gt;lưng trâu cà lên dấu mực&lt;br /&gt;bàn ghế vẹo xiêu gãy mục&lt;br /&gt;chữ thầy trên bảng nhạt nhoà&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;vẫn là tuổi thơ của ba&lt;br /&gt;khi con mai kia đi học?&lt;br /&gt;không, không, ba đâu có khóc&lt;br /&gt;mưa rơi vào mắt xót xa…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;                        1990&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;SAU MƯỜI NĂM,&lt;br /&gt;CHIỀU ĐÀ LẠT&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;mười năm thương nhớ gọi về&lt;br /&gt;mặc bao rối nhiễu tôi nghe tim mình&lt;br /&gt;có gì đâu một chút tình&lt;br /&gt;vùi sâu rét mướt tâm linh, cháy bùng&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;tôi về sương nắng mông lung&lt;br /&gt;mùa anh đào nở lặng mừng trong tôi&lt;br /&gt;bên hồ đăm đắm bồi hồi&lt;br /&gt;gần nhà em lại xa xôi, ngại ngần&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;mười năm tưởng niệm, bâng khuâng&lt;br /&gt;tình yêu ơi, đã rất gần, càng xa&lt;br /&gt;trăng B’Lao hoài bao la&lt;br /&gt;hình Đà Lạt nào nhạt nhoà, hoa lay…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;tôi về tìm lại gì đây&lt;br /&gt;sương và nắng, nắng sương bay, trắng hồ&lt;br /&gt;ngôi nhà bé bỏng đơn sơ&lt;br /&gt;em còn ở đó hay giờ nơi đâu&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;mười năm gió giạt nát nhàu&lt;br /&gt;hồn tôi nhàu nát bợt màu buồn tênh&lt;br /&gt;bao lần bóng ngã chênh vênh&lt;br /&gt;mất mình, sông. biển. thác. ghềnh, mất nhau&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;tôi về chẳng hiểu về đâu&lt;br /&gt;chiều ngơ ngác chiều buông mau chiều rồi&lt;br /&gt;bên hồ tê buốt riêng tôi&lt;br /&gt;phía nhà em nắng lưng đồi gần, xa…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đà Lạt, 27. 12. 1992&lt;br /&gt;Sài Gòn, tháng Giêng 1993&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;HÁT TRƯỚC MẶT TRỜI BÁCH VIỆT&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt; “trước giặc thù vẫn điềm nhiên&lt;br /&gt;uy rồng ở nụ cười tiên Diên Hồng”&lt;br /&gt;                            TXA.&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;hình như khát vọng cùng tôi&lt;br /&gt;nở ra từ trứng Hồng thời hoang sơ&lt;br /&gt;một đàn chim Lạc hát thơ&lt;br /&gt;giấc mê chợt tỉnh vắng trơ trống đồng…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;bia văn võ, bướm phiêu bồng&lt;br /&gt;đình làng nhã nhạc, thu không chuông chùa (*)&lt;br /&gt;hồn ve lột xác mấy mùa&lt;br /&gt;sân trường nắng đỏ gió lùa cỏ cây&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;xưa sau phảng phất đâu đây&lt;br /&gt;đêm đêm hương thắp khói bay xa mờ&lt;br /&gt;tôi tìm tôi tận hư vô&lt;br /&gt;tiếng trầm nghiêm tự đáy mồ cha ông…(**)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;mong từ mái đẩy chiêng cồng&lt;br /&gt;dệt kinh điển Việt lắng trong điệu hồn&lt;br /&gt;tuyệt với hào khí nước non&lt;br /&gt;Rồng qua xâu xé vẫn còn rất Tiên&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;rợp bay chim Lạc ba miền&lt;br /&gt;Diên Hồng tận đất nguồn thiêng mạch đời&lt;br /&gt;đổi trao tinh tuý muôn nơi&lt;br /&gt;trống đồng toả sáng mặt trời ý dân&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;tôi cười tôi bay bâng lâng&lt;br /&gt;chỉ cành hoa sao kéo gần tương lai?&lt;br /&gt;mộng mơ thôi đã bạc phai&lt;br /&gt;nhìn Rồng thúc trống bùng hoài lửa Tiên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Cước chú của bài “Hát trước mặt trời Bách Việt”:&lt;br /&gt;(*) Nguyên văn, 1993: nhà thờ [họ tộc] nhã nhạc, thu không chuông chùa.&lt;br /&gt;(**) Nguyên văn, 1993: tiếng cha ông tự đáy mồ trầm vang …&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;BÀI THƠ CÓ TÊN LÀ &lt;em&gt;“BÉ”&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;bé tên Bài Thơ&lt;br /&gt;tâm hồn cha mẹ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;ơi khúc sông sâu&lt;br /&gt;ơi khúc ca dao&lt;br /&gt;vô ngần đẹp đẽ&lt;br /&gt;mạch núi phải đâu&lt;br /&gt;mênh mang như thế&lt;br /&gt;hương đồng gió bể&lt;br /&gt;cuốn bớt bồi vào&lt;br /&gt;mới thành ca dao&lt;br /&gt;mới thành sông sâu&lt;br /&gt;trong vắt ngọt ngào&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;tứ thơ ban đầu&lt;br /&gt;mai sau ra sao&lt;br /&gt;biếc đổi xanh trao&lt;br /&gt;với đời, con nhé&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;tấm lòng cha mẹ&lt;br /&gt;chắt cạn khô khao&lt;br /&gt;mong bài thơ “Bé”&lt;br /&gt;như khúc ca dao&lt;br /&gt;như khúc sông sâu…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;                  1988&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;KÍNH TẶNG MẠNH TỬ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;nhân dân là thượng đế hay hoàng đế&lt;br /&gt;trước bàn cờ vua cờ tướng – cõi đời&lt;br /&gt;khát vọng ngàn năm đông tây nam bắc&lt;br /&gt;với cuộc chơi nhưng không phải cuộc chơi!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;                                             1993&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;KA ĐUM&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;suối ầm ào trầm bổng giữa rừng trăng&lt;br /&gt;tiếng trống tiếng cồng tưng bừng bên ngọn lửa&lt;br /&gt;câu hát nồng nàn hương lúa&lt;br /&gt;ché rượu nghiêng cả trời đất ngấm vào người&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ka Đum! Ka Đum! ngọn lửa mùa vui&lt;br /&gt;lửa mãnh liệt, lửa cháy bùng dưới vầng trăng&lt;br /&gt;                                                         rực đỏ&lt;br /&gt;lửa, lửa hồn nhiên như tiếng reo,&lt;br /&gt;                     lửa kiên tâm như ngọn lúa&lt;br /&gt;lửa tỏa cao, từ trang sách sáng mặt người&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;đôi tay pạp (*) mở lòng ra, vỗ nhịp liên hồi&lt;br /&gt;thác rơi trên mặt trống nghìn năm âm hưởng mới&lt;br /&gt;lồng ngực căng, rung&lt;br /&gt;                    như cánh rừng bão nổi&lt;br /&gt;cơn bão chói hồng, dậy từng đêm thao thức&lt;br /&gt;                                                    băn khoăn&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ka Đum! Ka Đum! cồng ngân sâu,&lt;br /&gt;                        hương lúa ngút hơi trăng&lt;br /&gt;tan trong câu hát ngày mùa,&lt;br /&gt;                       trái tim này nghiêng vào lòng nọ&lt;br /&gt;con mắt quay đi, con mắt nhìn chăm Ka Đum&lt;br /&gt;                                          như câu đố khó&lt;br /&gt;đã ngời lên, lóng lánh giọt rượu vui&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;ơ buôn làng ơi! rừng già ta qua,&lt;br /&gt;                               trơ lại rừng chồi&lt;br /&gt;một sá (**) lúa trăm cây cao rạp xuống!&lt;br /&gt;chạy quanh quẩn nghìn đời giữa núi cao rừng thẳm&lt;br /&gt;nay địu con đi dựng lán xây trường,&lt;br /&gt;                mỗi ngọn rau hạt thóc ngát bình yên&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ka Đum! Ka Đum! trăng tháng mười&lt;br /&gt;                                 hồng rực Tây Nguyên&lt;br /&gt;bao ngọn lửa chừng như huyền hoặc:&lt;br /&gt;tiếng trống chạm vòm sao,&lt;br /&gt;                      lịch sử vượt nghin năm tít tắp&lt;br /&gt;giọng hát suối rừng: bao nhiêu cô gái Ka Đum!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;                                                  1981&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Cước chú của bài “Ka Đum”:&lt;br /&gt;(*) Pạp (tiếng K’Hor): cha.&lt;br /&gt;(**) Sá (tiếng K’Hor): loại gùi cao đeo sau lưng.&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;ĐẠO NỘI –&lt;br /&gt;CÁI ĐẸP VÀ TRẺ THƠ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;hoài niệm Tiên Dung và Chử Đồng Tử&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;cởi hết rồi tạm bợ&lt;br /&gt;cát trôi, bãi Tự Nhiên&lt;br /&gt;cao sang và cùng khổ&lt;br /&gt;trong tâm nhìn, tiên thiên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;                               1993&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;ĐÀ LẠT VÀ EM&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;chẳng lẽ tôi trở về&lt;br /&gt;chỉ với sương cỏ biếc&lt;br /&gt;đồi thông dù thao thiết…&lt;br /&gt;gặp mình là hư không…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;xa hút thời ngóng trông&lt;br /&gt;B’Lao sao thắp tím&lt;br /&gt;đêm lạnh se ngọt lịm&lt;br /&gt;hương hoa chè tóc thơm&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;còn đây nỗi tủi hờn&lt;br /&gt;xé lòng nhau buốt bỏng&lt;br /&gt;bến xe trưa Đức Trọng&lt;br /&gt;gió xoáy ù cuồng mê&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;chẳng lẽ tôi trở về&lt;br /&gt;như chìm vào niềm nhớ&lt;br /&gt;lối quen ngôi nhà nhỏ&lt;br /&gt;hiện dần trong mơ thôi?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;tôi về, yêu dấu ơi&lt;br /&gt;cũng chỉ thêm buồn khổ&lt;br /&gt;mắt đen tròn, bỡ ngỡ…&lt;br /&gt;từ vực chết tôi về…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;dẫu còn xanh tóc thề&lt;br /&gt;em bồng con thờ thẫn&lt;br /&gt;tôi như người ngớ ngẩn&lt;br /&gt;tìm thăm nhau làm chi!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;đã qua rồi qua đi&lt;br /&gt;chẳng bao giờ trở lại&lt;br /&gt;tôi biết mình điên dại&lt;br /&gt;quán khuya Đà Lạt buồn&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;chắt chiu niềm nhớ thương&lt;br /&gt;qua quá nhiều cay đắng&lt;br /&gt;dốc chơi vơi, bão trắng&lt;br /&gt;tôi có còn tôi không.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đà Lạt, 26 – 27. XII. 1992&lt;br /&gt;Sài Gòn, 1993&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;THĂNG HOA&lt;br /&gt;SINH THỰC KHÍ (*)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;trầm hương sương ngát miếu đền&lt;br /&gt;phiếm thần khẽ cúi hôn lên đoá hồng&lt;br /&gt;ngàn xưa đèn toả nhớ mong&lt;br /&gt;hoà xương thịt tình yêu trong đất trời.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;                                  1984 – 1993 &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Cước chú của bài “Thăng hoa sinh thực khí”:&lt;br /&gt;(*) Prianisme, với những hình tượng cách điệu, thẩm mĩ và với cái nhìn hồn nhiên tề vật cổ sơ: biểu tượng của hai nguyên khí âm dương.&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;TÔI VẪN Ở TRÊN ĐƯỜNG THƠ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;không phải khởi đầu năm mười chín tuổi&lt;br /&gt;nhưng thương quá câu thơ cháy nồng thơ dại ấy…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;cảm ơn cảm ơn vì sao dẫn tôi đi suốt tháng năm dài&lt;br /&gt;gập ghềnh đường thơ&lt;br /&gt;              đi từ ước mơ đến cùng… mơ ước!&lt;br /&gt;nén tận thẳm sâu bao đêm thao thức&lt;br /&gt;để bây giờ còn giữ chút non tươi&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;chưa đến tuổi ba mươi&lt;br /&gt;may thấm hiểu màu xanh của lá&lt;br /&gt;và chấm nắng trong ngần mắt trẻ&lt;br /&gt;mong thơ tôi&lt;br /&gt;            chỉ là tre là gỗ&lt;br /&gt;cho bầu bí xanh tràn nối lại những góc sân&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;tôi vẫn ở trên đường&lt;br /&gt;vẫn dặn lòng cứ đi là đến&lt;br /&gt;dẫu mười năm sau, lần nữa, ngoảnh về&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;cơ chi hồn còn mãi những ngô nghê!&lt;br /&gt;ôi, "kẻ tuẫn đạo" (*)&lt;br /&gt;      đã hoang tưởng quay cuồng bụi đỏ!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;cơ chi hồn mãi hoài bỡ ngỡ&lt;br /&gt;sau mỗi chặng đường&lt;br /&gt;ngoảnh lại&lt;br /&gt;cười, với nụ cười buồn&lt;br /&gt;bước tiếp!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;chưa đến tuổi ba mươi&lt;br /&gt;bàng hoàng trước muôn đời lá biếc&lt;br /&gt;và chấm nắng xưa sau trong mắt trẻ non tươi&lt;br /&gt;tôi mãi ở trên đường. Lặng lẽ nụ cười.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;                                                  1982&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;(*)Tên tác phẩm của Unamuno. Xin xem thêm tiểu thuyết "Mùa hè bên sông" của TXA., Tạp chí điện tử Giao Điểm, số tháng 5-2005&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;THOÁNG THIÊN THU&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;tơ trời nghiêng nghiêng gió&lt;br /&gt;chiều nghiêng nghiêng lá vàng&lt;br /&gt;khẽ choáng hồn thu cổ&lt;br /&gt;bên em qua đò ngang&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;bao năm nghe thu sang&lt;br /&gt;niềm muôn trùng thuở nọ&lt;br /&gt;đêm biếc nghiêng nghiêng nhớ&lt;br /&gt;nghiêng nghiêng trăng hồng hoang&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;tim nghiêng nghiêng chín đỏ&lt;br /&gt;tay nghiêng nghiêng tiếng đàn&lt;br /&gt;hình như tôi ngồi đó&lt;br /&gt;ngàn mùa thu phủ tràn!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;                                 1992&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;ÁM THỊ&lt;br /&gt;&lt;em&gt;“HOANG TƯỞNG BỊ BỨC HIẾP” &lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;viết tặng “Nhật kí người điên” của Lỗ Tấn (*)&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;bao nhiêu lần muốn thoát ra&lt;br /&gt;cho lòng thoáng nắng gió và mây bay&lt;br /&gt;lại xanh sông nước cỏ cây&lt;br /&gt;đàn chim nó hót với bầy trẻ thơ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;nỗi đau rợn lạnh giấc mơ&lt;br /&gt;dù ám thị, đến bây giờ còn đau&lt;br /&gt;tự mình cắt rốn chôn nhau&lt;br /&gt;từ nay sống với kiếp sau, giữa đời&lt;br /&gt;kiếp xưa đã đắp mộ rồi&lt;br /&gt;giờ ôm tiếng hát chào đời, đời ơi&lt;br /&gt;đất hứa cũng là đây thôi&lt;br /&gt;đời đang thoát, tôi thoát tôi ngày nào&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;hát cho trời chẳng còn cao (**)&lt;br /&gt;đất không còn thấp trăng sao bên người&lt;br /&gt;hát cho số phận mỉm cười&lt;br /&gt;ảo thanh cú rúc trong tôi xa lìa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;                                    1982 – 1991 &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Cước chú của bài “Ám thị “hoang tường bị bức hiếp"" (vốn có nhan đề là “Ám thị “hoang tường bị cưỡng hiếp và bị bôi nhọ””):&lt;br /&gt;(*) Xin xem chú thích của TXA. ở lời giới thiệu đầu tập thơ và phần phụ lục (trích “Từ điển văn học”) cuối tập thơ.&lt;br /&gt;(**) Chữ Trời có thể viết hoa: Trời cao (Thượng đế, Chúa Trời).&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Ghi chú: Nhan đề "Ám thị “hoang tường bị cưỡng hiếp và bị bôi nhọ”" cần được ghi thêm cho rõ ý: (Nạn nhân của sadisme văn sử triết).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bài thơ này còn có nhan đề là "Hoang tưởng bị bức hiếp" (trong cuốn "Những gương mặt thơ mới", tập 1, Nxb. Thanh Niên, 1994)&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;ÁO ĐỎ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;tặng Phú&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;gió xám mờ buốt lạnh&lt;br /&gt;bay bay bỗng rực hồng&lt;br /&gt;chiếc áo mưa màu đỏ&lt;br /&gt;sáng ngõ buồn chiều đông&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;và em sà vào lòng&lt;br /&gt;áo trở thành ngọn lửa&lt;br /&gt;toả ấm từ góc phòng&lt;br /&gt;ngây thơ ngơ ngẩn ngó…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;                           1990&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;B’LAO, MỘT THOÁNG TIẾNG HÁT&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;chóp núi hừng đông tràn nắng sớm&lt;br /&gt;gió mùa ngân nga trên nương rẫy vàng&lt;br /&gt;Ka Rem hát cho mình đứng ngó&lt;br /&gt;tiếng lồ ô – bè trầm –&lt;br /&gt;            truyền theo dây mây âm vang…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;                                                1979&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;GẶP EM VÀ &lt;em&gt; “NAM HOA KINH”&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;em đang mây nhưng đâu phải mây trôi&lt;br /&gt;khi mãi nhớ thuở nào trong biếc nước&lt;br /&gt;thân bay bổng thân tuôn xanh róc rách&lt;br /&gt;vẫn đẹp như mưa toả ngát bốn phương trời&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;làn mây tiêu dao đâu còn khắc khoải chơi vơi&lt;br /&gt;với bao ảo tượng vàng ròng hay bùn đất!&lt;br /&gt;em đích thực em, bay trọn tầm bay thanh thoát nhất&lt;br /&gt;dù không thể thành tiên và còn ngọn gió của đời.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;                                                         1993&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;HÌNH DUNG &lt;br /&gt;KHI ĐỊNH LẬP NGHIỆP Ở SÀI GÒN&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;lời quê kính tặng Mạ&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mạ đã già rồi Mạ ơi&lt;br /&gt;một đời quê kiểng, nay rời xa quê!&lt;br /&gt;phố phường ào ạt người xe&lt;br /&gt;đi dọc vỉa hè cũng níu tay con&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;vì con, xưa sống neo đơn&lt;br /&gt;giờ lo cho cháu Mạ thương Mạ vào&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;xa quê nhớ cả gió lào&lt;br /&gt;ngốt bụi đỏ với bão gào mưa ru&lt;br /&gt;gặp ai, Mạ chỉ ậm ừ&lt;br /&gt;giọng làng trĩu nặng, trầm như điệu hò&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;ngồi nhà, nhớ đến bơ thờ&lt;br /&gt;bao năm quên phố, ngẩn ngơ lạc loài&lt;br /&gt;đang đi, giấu tiếng thở dài&lt;br /&gt;nhìn con nhìn cháu mũi cay môi cười&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;cháu như bay giữa đường đời&lt;br /&gt;Mạ con mình hoá mây trời bay theo.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;                                         1991&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;MẶC NIỆM&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;trong tôi có một miền quê&lt;br /&gt;đôi khi buồn quá tôi về trong tôi&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;bao nhiêu vỡ nát rối bời&lt;br /&gt;thiêng liêng quốc tuý vẫn ngôi đình làng&lt;br /&gt;nến lung linh khói trầm nhang&lt;br /&gt;nghe lòng ấm lại bốn ngàn năm xưa&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;đất trời buốt bỏng nắng mưa&lt;br /&gt;trái tim thanh lọc nhịp mùa nguyên sơ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;chiêng rung trống vọng bóng cờ&lt;br /&gt;trăm con chim lạc giọng hò trăm nơi&lt;br /&gt;mẹ Tiên yêu núi biếc ngời&lt;br /&gt;cùng cha Rồng hát chung lời sóng vang&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đông – Tây&lt;br /&gt;khúc xạ&lt;br /&gt;hoà tan&lt;br /&gt;tan vào vũ trụ mênh mang mãi còn&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;mở trương ẩn giữa làng thôn&lt;br /&gt;sớ dâng, kẻ sĩ nhớ ơn người thầy&lt;br /&gt;và ai thấu nỗi đắng cay&lt;br /&gt;giả lười, sách thuốc đọng đầy tình dân (*)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;bâng khuâng…&lt;br /&gt;             xa khuất, suối ngân&lt;br /&gt;lắng trong heo hút tiếng chân không mòn&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;quên thù cha vì nước non&lt;br /&gt;vung gươm, truyền hịch, vạn hồn bừng nghe&lt;br /&gt;và ai thắp lửa hội thề&lt;br /&gt;án oan tưới máu … (*)&lt;br /&gt;                 bia đề, rưng rưng…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;thây phơi, đàn nhị nghẹn chùng&lt;br /&gt;vô danh câu hát, mung lung hương đồng&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;sân đình lặng nhớ cha ông&lt;br /&gt;thuở nào mở đất dắt bồng cháu con&lt;br /&gt;hoang vu chí ngợp vai sờn&lt;br /&gt;ngoảng về cố quận hoàng hôn cháy lòng&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;nao nao diệu vợi pháo hồng&lt;br /&gt;bồi hồi trăng ngát đèn lồng lễ vui&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;ngấm bao chát xót ngọt bùi&lt;br /&gt;ngàn xưa reo múa ngậm ngùi ngàn xưa&lt;br /&gt;mương kênh rửa mặn thau chua&lt;br /&gt;ngàn sau điện sáng trĩu mùa ngàn sau&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;còn đây tóc chỏm khoe màu&lt;br /&gt;áo dài khăn đóng bạc đầu ô đen&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;vẫn còn đây làm sao quên&lt;br /&gt;ước mơ nẩy lộc đẹp thêm một thời&lt;br /&gt;gốc bàng cổ thụ khô rồi&lt;br /&gt;bây giờ sống lại cho đời, vạn năm&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;trong tôi, khuya một, đêm rằm&lt;br /&gt;ngát xưa hương toả hướng tâm về nguồn&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;bao ngôi đình quá thân thương&lt;br /&gt;nơi tôi tìm đến dọc đường xa quê&lt;br /&gt;trái tim gọi thức cơn mê…&lt;br /&gt;hồn thiêng Đất nước lắng nghe chút lòng…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;                               21. IV – 20. V. 1993&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Cước chú của bài “Mặc niệm”:&lt;br /&gt;(*) Chu Văn An, Lê Hữu Trác, Trần Hưng Đạo và Nguyễn Trãi, bốn danh nhân dân tộc được nhân dân thờ kính, trải qua nhiều thời đại với nhiều quan điểm, góc độ đánh giá khác nhau. Tất nhiên, cũng cần phải ghi nhận hạn chế của Trần Hưng Đạo và nhà Trần. Về trường hợp Nguyễn Trãi, lúc sinh thời vào những năm cuối đời và khoảng 20 năm sau khi ông bị án tru di tam tộc (1442 – 1464), Nguyễn Trãi còn bị nhiều sự gièm pha, vu khống của bọn gian thần. Ở đây, chỉ để hướng chân tâm, “thực nghiệm tâm linh”, gồm cả việc mài sắc ý thức phê phán mặt hạn chế của danh nhân một cách tỉnh táo.&lt;br /&gt;            (Chú thích năm 1993 &amp; bổ sung vào ngày 08. 03. 2005).&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;HÁT RU GIÙM TRÁI TIM TÔI&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;em thân yêu, trăng đã xuống ngoài hiên&lt;br /&gt;ru êm giùm tôi nguồn thơ mê sảng&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;trái tim tôi có một mảnh Khuất Nguyên&lt;br /&gt;đông khô nhiều giọt lệ Người Điên&lt;br /&gt;vẫn nỗi đau Lỗ Tấn!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;tia mặt trời chiếu thẳng&lt;br /&gt;cũng thành đêm dài sầu hận?!&lt;br /&gt;bức hiếp cuồng với khát vọng nhân quyền&lt;br /&gt;được làm người ngẩng cao vầng trán&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;đã &lt;em&gt;“Li tao”&lt;/em&gt; đắng&lt;br /&gt;đã &lt;em&gt;“Nhật kí”&lt;/em&gt; mặn&lt;br /&gt;đã chiêu hồn mình tìm chút bình yên&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;quên đi em. Chỉ còn tình thơ thân thương&lt;br /&gt;                                              trầm lắng&lt;br /&gt;xin nhẹ ru tôi giấc trẻ ngoan hiền.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;                                            1992&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Phụ lục&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;(bổ sung, 2005):&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;GS. LƯƠNG DUY THỨ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“NHẬT KÍ NGƯỜI ĐIÊN”&lt;br /&gt;(“Cuồng nhân nhật kí”, 1918),&lt;br /&gt;&lt;em&gt;truyện ngắn đầu tay của nhà văn Trung Quốc Lỗ Tấn&lt;/em&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhân vật chính là một trí thức mắc bệnh &lt;em&gt;“bức hại cuồng”&lt;/em&gt;, luôn luôn nơm nớp lo sợ bị người khác ăn thịt. Thấy con chó nhà địa chủ họ Triệu nhe răng ra sủa, nhìn con mắt lườm lườm của cụ Triệu, ra đường thấy bọn trẻ lánh mặt, nghe người đàn bà nọ mắng con: &lt;em&gt; “Tao có ăn được thịt mày một miếng mới hả giận”&lt;/em&gt;, anh ta đều nghĩ họ đang mưu toan ăn thịt mình. Anh cố tìm nguyên nhân và nghĩ đến hành động hai mươi năm về trước mình đã giẫm lên cuốn sổ ghi nợ mấy mươi đời của ông Cổ Cữu (ông Lâu đời) làm ông ta căm giận nên rủ rê cụ Triệu hãm hại mình và bày vẽ cho bọn trẻ con chống lại mình. Anh còn cố nhớ lại những điều đã học trong sử sách và hiểu ra rằng việc ăn thịt người vốn đã thường xuyên xảy ra. Anh liền giở cuốn lịch sử bốn ngàn năm Trung Quốc ra tra cứu và bỗng phát hiện đằng sau các dòng chữ dày đặc những “nhân nghĩa đạo đức” nổi bật lên mấy chữ “ăn thịt người”. Thầy thuốc đến bắt mạch chữa bệnh cho anh, anh lại nghĩ chẳng qua họ sờ xem gầy hay béo để tiện ăn thịt mà thôi. Anh phát hiện mưu kế của họ không muốn ra mặt giết người mà cố bức cho phải tự chết để ăn thịt. Anh hiểu thêm có kẻ lấy ăn thịt người làm lẽ sống, có kẻ do thói quen, có kẻ biết sai nhưng không chịu bước qua ngưỡng cửa giác ngộ mà a tòng. Anh chất vấn một người trẻ tuổi, ăn thịt người là không nên, tại sao vẫn cứ ăn. Rồi anh nghĩ đến việc khuyên can mọi người, bắt đầu từ ông anh, không nên ăn thịt người. Anh bị cự tuyệt, bị nhốt vào phòng và mọi người đua nhau đến xem thằng điên. Trong cơn điên loạn, anh thét bảo mọi người phải thay đổi, từ chân tâm mà thay đổi, vì tương lai không ai dung thứ những kẻ ăn thịt người. Và anh bỗng loé lên niềm hi vọng vào những đứa trẻ chưa từng ăn thịt người, anh vội vã kêu cứu: &lt;em&gt; “Hãy cứu lấy trẻ em!” &lt;/em&gt;.&lt;br /&gt;Lỗ Tấn đã khéo thông qua diễn biến tâm lí của một người điên để lên án bản chất ăn thịt người của chế độ gia tộc và lễ giáo phong kiến, gắn với nó là sự bóc lột tô tức và sưu dịch nặng nề. Người điên mang dáng dấp hình tượng một chiến sĩ dân chủ, thức dậy sớm khi mọi người còn mê ngủ, nhìn rõ bản chất ăn thịt người của chế độ cũ, kêu gọi đạp đổ nó và tìm cách cứu lấy mầm non của tương lai. Mặc dù niềm hi vọng thay cũ đổi mới của tác giả còn mang màu sắc tiến hoá luận và hình ảnh người chiến sĩ dân chủ còn đơn độc, sống bằng sức mạnh tinh thần, còn ít nhiều chịu ảnh hưởng học thuyết siêu nhân của Nitsơ (F. Nietzsche [TXA. chua thêm]), nhưng “Nhật kí người điên” đã vang lên như bài hịch tuyên chiến chống phong kiến, đáp ứng nhu cầu giải phóng tư tưởng của thời đại Ngũ tứ (04. V. 1919, 1917 – 1924 [TXA. ct.]). Hình thức mới mẻ, cách điệu độc đáo, tác phẩm đã chinh phục người đọc ngay từ khi mới ra đời.&lt;br /&gt;                                                                &lt;br /&gt;&lt;em&gt;(Trích: Nhiều tác giả, “Từ điển văn học”, tập 2, Nxb. Khoa học xã hội, Hà Nội, 1984, tr. 111 – 112: mục từ 156, bài viết của GS. Lương Duy Thứ. Hoặc: “Từ điển văn học”, bộ mới, Nxb. Thế Giới, 2004, tr. 1258: cũng bài viết trên)&lt;/em&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đã đưa lên website Trần Xuân An:&lt;br /&gt;&lt;a href="http://c.1asphost.com/TrXuanAn/an/toi_votduong/toi_votduong_p2.htm"&gt;http://c.1asphost.com/TrXuanAn/an/&lt;br /&gt;toi_votduong/toi_votduong_p2.htm&lt;/a&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Xin xem lại chú thích của Trần Xuân An&lt;br /&gt;ở Lời đề tựa:&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đó là sự phản ánh của quy luật tự nhiên, hiện thực xã hội, và quy luật, hiện thực đó đã kết tinh thành biểu tượng, như trong &lt;em&gt;Nhật kí người điên&lt;/em&gt; của Lỗ Tấn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ở ý nghĩa triết học, phải chăng nhân vật Người điên ấy bị ám ảnh về tội sát sanh tàn bạo có tính quy luật của thế giới sinh vật muôn loài, đến mức cho rằng địa chủ, kẻ cho vay nặng lãi, thầy thuốc cùng ông nội, bà con ruột thịt, láng giềng, làng xóm và cả xã hội loài người đều nhăm nhe ăn thịt anh ta? Anh ta sợ hãi, kinh hoàng, khủng khiếp trước sự thể &lt;em&gt;“người ăn thịt người”&lt;/em&gt; đó. Trong tập thơ này, tác giả (Trần Xuân An) đã vận dụng thủ pháp nhập thân để thể hiện ám ảnh hãi hùng, rùng rợn của một Người điên khác, về quy luật &lt;em&gt;“người cưỡng hiếp người”&lt;/em&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cùng với việc giải mã (một cách khám phá sáng tạo) hình tượng tác phẩm trên của Lỗ Tấn, tôi (TXA.) đã bổ sung thêm một trong &lt;em&gt;hai tiên đề quan trọng của vô thần luận&lt;/em&gt; (phủ nhận Thượng đế [hay còn gọi là Đức Chúa Trời], mặc dù vẫn hi vọng có sự tồn tại của cái ngã siêu linh [hay linh hồn] ở mỗi con người – sinh vật cấp cao).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nói rõ ra, sát sanh (“người ăn thịt người”) và loạn luân (“người cưỡng hiếp người”) là hai quy luật tồn tại của sinh vật (nhất là ở loài người nguyên thuỷ, ở sinh vật cấp thấp từ nguyên thuỷ đến nay: chó, mèo, gà, vịt…). Do đó, không thể có một Thượng đế (Đức Chúa Trời) sinh thành ra vũ trụ với muôn loài như vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chính loài người sẽ ngày mỗi tiến bộ, cải tạo được cả &lt;em&gt;quy luật tất yếu&lt;/em&gt; của thế giới tự nhiên (sát sanh, loạn luân [mà kết quả của sự tiến bộ về ý thức đạo đức văn minh là đã trở thành sự tố cáo kinh hoàng: “người ăn thịt người”, “người cưỡng hiếp người”]…). Thế giới tự nhiên bao gồm tất cả các chủng loại sinh vật từ cấp thấp đến cấp cao, trong đó có loài người; nhưng cho đến nay, chỉ loài người mới đạt được trình độ đạo đức văn minh đó. Chính sự phấn đấu cho mục đích văn minh ấy đã làm cho lịch sử loài người có ý nghĩa sâu sắc. Sống và lao động một cách &lt;em&gt;rất có ý nghĩa nhân văn&lt;/em&gt; như thế, đâu phải là một tiến trình &lt;em&gt;phi lí&lt;/em&gt;!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xin xem thêm: Trần Xuân An, &lt;em&gt;Mùa hè bên sông&lt;/em&gt;, tiểu thuyết, bản 2003; và phụ lục (trích &lt;em&gt;Từ điển văn học&lt;/em&gt;) ở cuối tập thơ này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;                       (TXA. chú thích ngày 07 &amp; 26. 03. 2005).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;TÔI VẪN Ở TRÊN ĐƯỜNG&lt;br /&gt;Thơ&lt;br /&gt;Trần Xuân An&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;◘ Thơ ngỏ (trích Nắng và mưa)&lt;br /&gt;◘ Sự an ủi dịu dàng của cái đẹp&lt;br /&gt;(lời tựa của Tần Hoài Dạ Vũ)&lt;br /&gt;1. Từ cõi nhớ em về&lt;br /&gt;2. Đức Trọng và &lt;em&gt;“Quán bên đường”&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;3. Ngõ rêu&lt;br /&gt;4. Đâu đó giữa vô biên (4 bài)&lt;br /&gt;5. Đọc lại &lt;em&gt;”Đạo Đức Kinh”&lt;/em&gt;, thấm buồn&lt;br /&gt;6. Hình như có một sớm mai tuổi thơ – Phụ bản 1: Trẻ thơ&lt;br /&gt;7. Tạ lỗi một người&lt;br /&gt;8. Tôi vẫn yêu trái đất này&lt;br /&gt;9. Trang thứ nhất&lt;br /&gt;10. Hai mươi năm trước, khi uống trà ở chùa&lt;br /&gt;11. Tạ ơn&lt;br /&gt;12. Giữa vô cùng&lt;br /&gt;13. Mùa vàng miền cao&lt;br /&gt;14. Với truyền thuyết về khát vọng cứu rỗi&lt;br /&gt;15. Tin quê&lt;br /&gt;16. Này là mình và máu nhà thơ – Phụ bản 2: Hoài niệm&lt;br /&gt;17. Giá như&lt;br /&gt;18. Sau mười năm, chiều Đà Lạt&lt;br /&gt;19. Hát trước mặt trời Bách Việt&lt;br /&gt;20. Bài thơ có tên là &lt;em&gt;“Bé”&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;21. Kính tặng Mạnh Tử&lt;br /&gt;22. Ka Đum&lt;br /&gt;23. Đạo Nội – cái đẹp và trẻ thơ&lt;br /&gt;24. Đà Lạt và em&lt;br /&gt;25. Thăng hoa sinh thực khí&lt;br /&gt;26. Tôi vẫn ở trên đường thơ&lt;br /&gt;27. Thoáng thiên thu&lt;br /&gt;28. Ám thị &lt;em&gt;“hoang tưởng bị bức hiếp”&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;29. Áo đỏ&lt;br /&gt;30. B’Lao, một thoáng tiếng hát&lt;br /&gt;31. Gặp em và &lt;em&gt;”Nam Hoa kinh”&lt;/em&gt; – Phụ bản 3: Mỏi mòn&lt;br /&gt;32. Hình dung khi định lập nghiệp ở Sài Gòn&lt;br /&gt;33. Mặc niệm&lt;br /&gt;34. Hát ru giùm trái tim tôi (thơ bạt)&lt;br /&gt;◘ Phụ lục (GS. Lương Duy Thứ, &lt;em&gt;“Nhật kí người điên”&lt;/em&gt;,&lt;br /&gt;     trích &lt;em&gt;”Từ điển văn học&lt;/em&gt;)&lt;br /&gt;◘ Mục lục&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;TÔI VẪN Ở TRÊN ĐƯỜNG&lt;br /&gt;Thơ&lt;br /&gt;TRẦN XUÂN AN&lt;br /&gt;Nhà Xuất bản Văn Nghệ TP. HCM.&lt;br /&gt;1993&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;DANH MỤC&lt;br /&gt;TÁC PHẨM, SOẠN PHẨM, BIÊN KHẢO&lt;br /&gt;CỦA TÁC GIẢ&lt;br /&gt;(tính đến 2005)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Trần Xuân An&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;sinh ngày 10. 11. 1956 tại Huế;&lt;br /&gt;dân tộc: Kinh (Việt Nam);&lt;br /&gt;quê gốc: Quảng Trị;&lt;br /&gt;tốt nghiệp Khoa Ngữ văn Việt, Đại học Sư phạm Huế&lt;br /&gt;(khóa 1974 – 1978);&lt;br /&gt;dạy phổ thông cơ sở và phổ thông trung học ở Lâm Đồng (1978 – 1983);&lt;br /&gt;hiện chuyên sáng tác, nghiên cứu tại TP. HCM.&lt;br /&gt;(hội viên Hội Nhà văn TP. HCM.)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Tác phẩm đã xuất bản và đã đăng kí bản quyền tại Cục bản quyền tác giả văn học nghệ thuật Việt Nam: &lt;/strong&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1. Nắng và mưa, thơ, Hội VHNT. Quảng Trị, 1991.&lt;br /&gt;http://www.giaodiem.com tháng 7-2005&lt;br /&gt;http://www.giaodiem.com/mluc/mluc_III05/705_index.htm&lt;br /&gt;2. Hát chiêu hồn mình, thơ, Nxb. Đồng Nai, 1992.&lt;br /&gt;3. Tôi vẫn ở trên đường, thơ, Nxb. Văn Nghệ Tp. HCM., 1993.&lt;br /&gt;Blogger tháng 11-2005&lt;br /&gt;http://tranxuananthitap3.blogspot.com/&lt;br /&gt;4. Lặng lẽ ở phố, thơ, Nxb. Trẻ, 1995.&lt;br /&gt;Blogger tháng 11-2005&lt;br /&gt;http://tranxuanantthitap4.blogspot.com/&lt;br /&gt;5. Kẻ bị ném vào bão, thơ, Nxb. Trẻ, 1995.&lt;br /&gt;6. Hát với đời ơi thương mến, thơ, Nxb. Trẻ, 1996.&lt;br /&gt;Blogger tháng 11-2005&lt;br /&gt;http://tranxuananthitap6.blogspot.com/&lt;br /&gt;7. Quê nhà yêu dấu, trường ca thơ, Nxb. Văn Nghệ Tp. HCM., 1998.&lt;br /&gt;8. Có một nơi lá mãi xanh, tiểu thuyết, Nxb. Hội Nhà văn, 1999.&lt;br /&gt;http://www.giaodiem.com tháng 7-2005&lt;br /&gt;http://www.giaodiem.com/mluc/mluc_III05/705_index.htm&lt;br /&gt;9. Ngôi trường tháng giêng, tiểu thuyết, 1998, Nxb. Thanh Niên, 2003.&lt;br /&gt;Blogger tháng 11-2005&lt;br /&gt;http://tranxuananngoitruongthgieng.blogspot.com/ &lt;br /&gt;10. Sen đỏ, bài thơ hoà bình, tiểu thuyết, 1999, Nxb. Thanh Niên, 2003.&lt;br /&gt;Blogger tháng 11-2005&lt;br /&gt;http://tranxuanansendobthhbinh.blogspot.com/&lt;br /&gt;11. Phụ chính đại thần Nguyễn Văn Tường (1824 – 1886), truyện – sử kí – khảo cứu tư liệu lịch sử, trọn bộ 4 tập, 2002 – 2003; Nxb. Văn Nghệ TP. HCM.&lt;br /&gt;http://www.giaodiem.com tháng 11-2005&lt;br /&gt;http://www.giaodiem.com/mluc/mluc_IV05/1105_index.htm&lt;br /&gt;12. Ngẫu hứng đọc thơ, phê bình thơ, 2003; NXB. Văn Nghệ TP. HCM., 2005&lt;br /&gt;http://www.giaodiem.com tháng 7-2005&lt;br /&gt;http://www.giaodiem.com/mluc/mluc_III05/705_index.htm&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Tác phẩm đã hoàn tất bản thảo:&lt;/strong&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;13. Mùa hè bên sông (Nỗi đau hậu chiến), tiểu thuyết, 1997; hai bản đã sửa chữa và bổ sung, 2001 (lần hai) và 2003 (lần ba).&lt;br /&gt;Website Giao Điểm:&lt;br /&gt;http://www.giaodiem.com tháng 6-2005&lt;br /&gt;http://www.giaodiem.com/mluc/mluc_III05/605_index.htm&lt;br /&gt;14. Thơ những mùa hương, thơ.&lt;br /&gt;Blogger tháng 11-2005&lt;br /&gt;http://tranxuanantthitap9.blogspot.com/&lt;br /&gt;15. Giọt mực, cánh đồng và vở kịch điên, thơ.&lt;br /&gt;http://www.giaodiem.com tháng 9-2005&lt;br /&gt;http://www.giaodiem.com/mluc/mluc_III05/905_index.htm&lt;br /&gt;16. Nước mắt có vị ngọt, tập truyện ngắn, 1999.&lt;br /&gt;http://www.giaodiem.com tháng 10-2005&lt;br /&gt;http://www.giaodiem.com/mluc/mluc_IV05/1005_index.htm&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Soạn phẩm biên khảo đã hoàn tất bản thảo:&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;17. Nguyễn Văn Tường (1824 – 1886), thơ – Vài nét về con người, tâm hồn và tư tưởng (biên soạn – nghiên cứu, phản bác, và tập hợp một số bản dịch, bài khảo luận văn học và sử học về NVT.), 2000 &amp; 2003.&lt;br /&gt;http://www.giaodiem.com tháng 8-2005&lt;br /&gt;http://www.giaodiem.com/mluc/mluc_III05/805_index.htm&lt;br /&gt;18. Tiểu sử biên niên Kì Vĩ phụ chính đại thần Nguyễn Văn Tường – “kẻ thù lớn nhất của chủ nghĩa thực dân Pháp” (từ Đại Nam thực lục, rút gọn), dạng niên biểu, sách dẫn chi tiết, phần I, 2001.&lt;br /&gt;19. Những trang Đại Nam thực lục về Kì Vĩ phụ chính đại thần Nguyễn Văn Tường (1824 – 1886) và các sự kiện thời kì đầu chống thực dân Pháp… (Quốc sử quán triều Nguyễn, Tổ Phiên dịch Viện Sử học VN.), chọn lọc, phần II, 2001.&lt;br /&gt;20. Nguyễn Văn Tường (1824 – 1886), “những người trung nghĩa từ xưa, tưởng không hơn được”, khảo luận và phê bình sử học, 2002 &amp; 2003. Website Giao Điểm:&lt;br /&gt;http://www.giaodiem.com&lt;br /&gt;http://www.giaodiem.com/mluc/mluc_III05/505_index.htm&lt;br /&gt;21. Suy nghĩ về một số vấn đề trong lịch sử cổ đại nước ta, khảo luận, 7.2004.&lt;br /&gt;http://www.giaodiem.com tháng 9-2005&lt;br /&gt;http://www.giaodiem.com/mluc/mluc_III05/905_index.htm&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Tặng thưởng, giải thưởng:&lt;/strong&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1. Báo Văn nghệ giải phóng, 1975.&lt;br /&gt;2. Giải Sáng tạo trẻ, Hội VHNT. Quảng Trị, 1991.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;TRÂN TRỌNG KÍNH MỜI TRUY CẬP THÊM &lt;br /&gt;&lt;strong&gt;CÁC ĐỊA CHỈ WEBs / BLOGs&lt;/strong&gt; &lt;br /&gt;(bấm vào các đường LINKs CẬP NHẬT sau đây):&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;I. THƠ :&lt;/strong&gt; _________________________&lt;br /&gt;________________________________________________&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;a href="http://tranxuanantthitap1.blogspot.com/"&gt;http://tranxuanantthitap1.&lt;br /&gt;blogspot.com/&lt;/a&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;a href="http://tranxuananthitap2.blogspot.com/"&gt;http://tranxuananthitap2.&lt;br /&gt;blogspot.com/&lt;/a&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;a href="http://tranxuananthitap3.blogspot.com/"&gt;http://tranxuananthitap3.&lt;br /&gt;blogspot.com/&lt;/a&gt;&lt;/strong&gt; &lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;a href="http://tranxuanantthitap4.blogspot.com/"&gt;http://tranxuanantthitap4.&lt;br /&gt;blogspot.com/&lt;/a&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;a href="http://tranxuananthitap5.blogspot.com/"&gt;http://tranxuananthitap5.&lt;br /&gt;blogspot.com/&lt;/a&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;a href="http://tranxuananthitap6.blogspot.com/"&gt;http://tranxuananthitap6.&lt;br /&gt;blogspot.com/&lt;/a&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;a href="http://tranxuanantruongcatho7.blogspot.com/"&gt;http://tranxuanantruongca&lt;br /&gt;tho7.blogspot.com/&lt;/a&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;a href="http://tranxuananthitap9.blogspot.com/"&gt;http://tranxuananthitap9.&lt;br /&gt;blogspot.com/ &lt;/a&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;a href="http://tranxuanantthitap9.blogspot.com/"&gt;http://tranxuanantthitap9.&lt;br /&gt;blogspot.com/&lt;/a&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;II. TIỂU THUYẾT :&lt;/strong&gt; _________________&lt;br /&gt;________________________________________________&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;a href="http://tranxuananngoitruongthgieng.blogspot.com/"&gt;http://tranxuananngoitruong&lt;br /&gt;thgieng.blogspot.com/&lt;/a&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;a href="http://tranxuanansendobthhbinh.blogspot.com/"&gt;http://tranxuanansendobth&lt;br /&gt;hbinh.blogspot.com/&lt;/a&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;a href="http://tranxuanancmnlamaixanh.blogspot.com/"&gt;http://tranxuanancmn&lt;br /&gt;lamaixanh.blogspot.com/&lt;/a&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;a href="http://tranxuanancmnlamaix2.blogspot.com/"&gt;http://tranxuanancmn&lt;br /&gt;lamaix2.blogspot.com/&lt;/a&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;III. PHÊ BÌNH – TIỂU LUẬN :&lt;/strong&gt; ________&lt;br /&gt;________________________________________________&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;a href="http://tacphamtranxuanangiaodiem.blogspot.com/"&gt;http://tacphamtranxuanan&lt;br /&gt;giaodiem.blogspot.com/&lt;/a&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;a href="http://tranxuanantieuluan.blogspot.com/"&gt;http://tranxuanantieuluan.&lt;br /&gt;blogspot.com/&lt;/a&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;a href="http://tranxuanantieuluan9b.blogspot.com/"&gt;http://tranxuanantieuluan&lt;br /&gt;9b.blogspot.com/&lt;/a&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;a href="http://tranxuananbinhtho.blogspot.com/"&gt;http://tranxuananbinhtho.&lt;br /&gt;blogspot.com/&lt;/a&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;IV. TRUYỆN – SỬ KÍ – &lt;br /&gt;KHẢO CỨU TƯ LIỆU LỊCH SỬ :&lt;/strong&gt; ____________&lt;br /&gt;________________________________________________&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;a href="http://tranxuananpcdtnvt1a.blogspot.com/"&gt;http://tranxuananpcdtnvt1a.&lt;br /&gt;blogspot.com/&lt;/a&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;a href="http://tranxuananpcdtnvt2a.blogspot.com/"&gt;http://tranxuananpcdtnvt2a.&lt;br /&gt;blogspot.com/&lt;/a&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;a href="http://tranxuananpcdtnvt2b.blogspot.com/"&gt;http://tranxuananpcdtnvt2b.&lt;br /&gt;blogspot.com/&lt;/a&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;a href="http://tranxuananpcdtnvt3a.blogspot.com/"&gt;http://tranxuananpcdtnvt3a.&lt;br /&gt;blogspot.com/&lt;/a&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;a href="http://tranxuananpcdtnvt3b.blogspot.com/"&gt;http://tranxuananpcdtnvt3b.&lt;br /&gt;blogspot.com/&lt;/a&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;a href="http://tranxuananpcdtnvt4a.blogspot.com/"&gt;http://tranxuananpcdtnvt4a.&lt;br /&gt;blogspot.com/&lt;/a&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;a href="http://tranxuananpcdtnvt4b.blogspot.com/"&gt;http://tranxuananpcdtnvt4b.&lt;br /&gt;blogspot.com/&lt;/a&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;a href="http://tranxuananpcdtnvt4c.blogspot.com/"&gt;http://tranxuananpcdtnvt4c.&lt;br /&gt;blogspot.com/&lt;/a&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;V. TRANG PHỤ&lt;/strong&gt; _____________&lt;br /&gt;_________________________________________&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;a href="http://tranxuananp-trphu.blogspot.com/"&gt;http://tranxuanan-trphu.&lt;br /&gt;blogspot.com/&lt;/a&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;HOẶC CÓ THỂ BẤM VÀO DÒNG CHỮ &lt;br /&gt;&lt;strong&gt;VIEW MY COMPLETE PROFILE&lt;/strong&gt; &lt;br /&gt;Ở BẢNG &lt;strong&gt;ABOUT ME&lt;/strong&gt; &lt;br /&gt;ĐỂ TỪ NHỮNG ĐƯỜNG &lt;strong&gt;LINKs&lt;/strong&gt; TẠI ĐÓ,&lt;br /&gt;ĐỌC NHỮNG TÁC PHẨM KHÁC CỦA TÁC GIẢ&lt;br /&gt;TRÊN &lt;strong&gt;WEBs / BLOGGER&lt;/strong&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;NGOÀI RA, CÓ THỂ TRUY CẬP THÊM &lt;br /&gt;CÁC TÁC PHẨM SÁNG TÁC, KHẢO LUẬN, BIÊN SOẠN &lt;br /&gt;CỦA TÁC GIẢ &lt;br /&gt;TRÊN &lt;strong&gt;TẠP CHÍ ĐIỆN TỬ GIAO ĐIỂM&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;(xin bấm vào các đường LINKs sau đây):&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;a href="http://www.giaodiem.com/mluc/mluc_III05/505_index.htm"&gt;http://www.giaodiem.com/mluc/&lt;br /&gt;mluc_III05/505_index.htm&lt;/a&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;a href="http://www.giaodiem.com/mluc/mluc_III05/605_index.htm"&gt;http://www.giaodiem.com/mluc/&lt;br /&gt;mluc_III05/605_index.htm&lt;/a&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;a href="http://www.giaodiem.com/mluc/mluc_III05/705_index.htm"&gt;http://www.giaodiem.com/mluc/&lt;br /&gt;mluc_III05/705_index.htm&lt;/a&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;a href="http://www.giaodiem.com/mluc/mluc_III05/805_index.htm"&gt;http://www.giaodiem.com/mluc/&lt;br /&gt;mluc_III05/805_index.htm&lt;/a&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;a href="http://www.giaodiem.com/mluc/mluc_III05/905_index.htm"&gt;http://www.giaodiem.com/mluc/&lt;br /&gt;mluc_III05/905_index.htm&lt;/a&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;a href="http://www.giaodiem.com/mluc/mluc_IV05/1005_index.htm"&gt;http://www.giaodiem.com/mluc/&lt;br /&gt;mluc_IV05/1005_index.htm&lt;/a&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;a href="http://www.giaodiem.com/mluc/mluc_IV05/1105_index.htm"&gt;http://www.giaodiem.com/mluc/&lt;br /&gt;mluc_IV05/1105_index.htm&lt;/a&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;a href="http://www.giaodiem.com/mluc/mluc_IV05/1205_index.htm"&gt;http://www.giaodiem.com/mluc/&lt;br /&gt;mluc_IV05/1205_index.htm&lt;/a&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;a href="http://www.giaodiem.com/mluc/mluc_IV05/1105_txa-ky-content.htm"&gt; http://www.giaodiem.com/mluc/&lt;br /&gt;mluc_IV05/1105_txa-ky-content.htm&lt;/a&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trân trọng và cảm ơn.&lt;br /&gt;Tác giả,&lt;br /&gt;Trần Xuân An&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;GHI CHÚ THEO THỦ TỤC:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;TÁC GIẢ GIỮ BẢN QUYỀN TỪNG CHỮ, TỪNG Ý TƯỞNG CỦA MÌNH. &lt;br /&gt;TRÂN TRỌNG&lt;br /&gt;VÀ THÀNH THẬT BIẾT ƠN.&lt;br /&gt;   &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   &lt;br /&gt;XIN TÌM ĐỌC:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;PHỤ CHÍNH ĐẠI THẦN&lt;br /&gt;NGUYỄN VĂN TƯỜNG&lt;br /&gt;(1824 – 1886)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(truyện – sử kí – khảo cứu tư liệu lịch sử)&lt;br /&gt;trọn bộ 4 tập (985 tr. 16 x 24 cm)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tác giả: TRẦN XUÂN AN&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hội đồng Tư vấn, Phản biện &amp; Giám định&lt;br /&gt;thuộc Hội Khoa học lịch sử Việt Nam giám định.&lt;br /&gt;Tổng Thư kí Hội Khoa học lịch sử Việt Nam&lt;br /&gt;DƯƠNG TRUNG QUỐC&lt;br /&gt;viết lời giới thiệu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;NXB. VĂN NGHỆ TP. HCM. ấn hành, 12. 2004&lt;br /&gt;http://www.giaodiem.com&lt;br /&gt; tháng 11-2005  …&lt;br /&gt;http://www.giaodiem.com/mluc/mluc_IV05/1105_index.htm ...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;______________&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bổ sung cước chú đúng y nguyên bản: 25-01 (2007) HB7&lt;br /&gt;&lt;a href="http://c.1asphost.com/TrXuanAn/an/toi_votduong.htm"&gt;http://c.1asphost.com/&lt;br /&gt;TrXuanAn/an/toi_votduong.htm&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/19326810-113300035064152948?l=tranxuananthitap3.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://tranxuananthitap3.blogspot.com/feeds/113300035064152948/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=19326810&amp;postID=113300035064152948' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/19326810/posts/default/113300035064152948'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/19326810/posts/default/113300035064152948'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tranxuananthitap3.blogspot.com/2005/11/ti-vn-trn-ng.html' title='TÔI VẪN Ở TRÊN ĐƯỜNG'/><author><name>Phan Huyên Đình (Trần Xuân An)</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04366565891846379473</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://photos1.blogger.com/blogger/3234/1819/1600/A%203.1.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry></feed>
